Trúc Lâm Yên Tử
Trang Sử VIỆT Đề Tên Người Quả Cảm - Khí Hào Hùng Rạng Ngời Mãi Ngàn Sau

VỀ THƯƠNG NẮNG HẠ.

Giã từ nhau trở về thương nắng hạ
Giòng sông hằng cát trắng ngập hồn thơ
Để cho nhau thương nhớ mấy đợi chờ
Trong khổ hạnh nhưng say hồn Thích tử

Thương nhớ mấy cũng mịt mờ quá khứ
Nắng gió sương ôm ấp mảnh hồn ta
Gót Du Tăng rong ruổi cõi Ta Bà
Lắm hạt lệ nhưng lòng ta tha thiết

Vung Kiếm Pháp cùng bước chân mãi miết
Chan hạt nắng ôi lạnh xiết đêm đông
Yêu chúng sanh ta chẳng bợn tấc lòng
Dù tuyết giá ngập hồn đời phiêu bạc

Gõ cánh cữa để hồn dâng ngào ngạt
Hương trần gian dào dạt kiếp luân hồi
Chốn Phật đài soi rõ bước nổi trôi
Thoát quá khứ vỡ tan hồn mộng mị

Tình ta yêu đâu còn là vị kỷ
Hóa trần gian bằng diệu lý Maha
Nô lệ chi huyển hóa cõi Ta Bà
Đắm đuối chi để kiếp người lầm lạc

Thương nhân loại ta ngân cao tiếng hát
Đưa hồn đời thoát chìm đắm mê say
Mảnh hồn trăng mát lạnh giữa đêm nay
Trong tỉnh thức cõi đời là phẳng lặng

Yêu nhân loại ta chan cùng hạt nắng
Yêu chúng sanh ta thức trắng đêm đông
Yêu quê hương có Mẹ mỏi mòn trông
Yêu Đạo Vô Ngã nguyện lòng quyết tiến

Như lắm kiếp ta đã lìa cung điện
Gát tình yêu con vợ để nổi trôi
Đổi quyền uy chuyển hóa lấy nụ cười
Mang chất liệu tình người trong tươi mát

Hãy cùng ta đốt tâm hương ngào ngạt
Cho cuộc đời sống rạng rỡ tình ta
Nén hương lòng tỏa khắp tận hằng sa
Nguyện cùng sống vị tha theo chân Phật.

Người Ăn Mày Thế Kỷ.

Lịch Sử Việt Nam, Lịch Sử Việt Nam, Lịch Sử Việt Nam, Lịch Sử Việt Nam, Lịch Sử Việt Nam